truyện tổng giám đốc anh đi đi

Full. Đánh giá: 7.6/10 từ 486 lượt. ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC < Tổng Giám Đốc, Anh Đi Đi! > tại truyenfull.vn ========. Tình yêu luôn có những lý lẻ riêng của nó, giữa hai con người xa lạ vì một chữ duyên mà gắn kết lại với nhau Tổng giám đốc, anh đi đi! Chap 31: Hàn Dĩ Xuyến bị bắt cóc! Vừa bị lôi đến trước cửa phòng, Hàn Dĩ Xuyến đã hối hận rồi, cô biết mình không nên chọc Từ Lâm nổi điên, cô căn bản không thể đấu lại hắn. Cô bắt đầu sợ hãi, cô sợ hắn lần nữa sẽ mất hết "Tổng giám đốc Tần, đợi đã!" "Tôi không biết cô là người sáng lập tập đoàn Tam Hòa, nếu biết, tôi làm sao có thể nói như vậy với cô?" "Cô đừng vội đi mà, hãy nghe tôi giải thích trước đã." "Tôi xin lỗi, tôi sai rồi, tôi biết sai rồi!" Tổng giám đốc, anh đi đi! Chap 79: Đã quá muộn rồi! Một ngày mới nữa lại bắt đầu, đầu tiên là thức dậy rồi ăn sáng, sau đó thì làm vệ sinh cá nhân và bây giờ thì đến giờ chích thuốc của tiểu Hiên. Thể loại: Đô thị , Ngôn Tình , Hiện Đại - Đây là một bộ truyện do mình cải biên lấy hứng thú và rất thích bộ truyện của tác giả " Quai Băng Băng- Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút". Vì rất thích bộ truyện này cho mình muốn viết một bộ xin phép dùng toàn bộ tên nhân vật trong truyện của tác giả " Quai Băng Băng". Als Frau Mit Einer Frau Flirten. Tổng giám đốc, anh đi đi! Chap 13 Đưa ra quyết định Vừa về đến nhà, Hàn Dĩ Xuyến đã thấy Lệ Băng, Thuyên An và Phàm Diệc sốt ruột ngồi đợi ở phòng khách. Cả ba người cùng lúc đứng bật dậy khi nhìn thấy Hàn Dĩ Xuyến - Tiểu Xuyến, em đã đi đâu vậy?. - Dĩ Xuyến, bác gái đâu rồi? - Dĩ Xuyến, cậu không sao đấy chứ?. Hàn Dĩ Xuyến xúc động nhìn họ, cô vừa cảm thấy ấm áp vừa thấy xót xa. Cô phải giải thích thế nào với họ đây? Nói với họ rằng cách duy nhất để giải quyết mớ hỗn loạn này là cô phải bán thân cho Từ Lâm? Cô mỉm cười và nhẹ giọng nói - Cảm ơn hai cậu, cảm ơn anh, Phàm Diệc! Đã để mọi người phải lo lắng rồi! Mẹ tớ không sao cả, bà ấy chỉ là thấy buồn nên mới đến nhà bạn chơi một ngày, sáng mai mình sẽ đón bà ấy về! Tảng đá lớn trong lòng đã được gỡ xuống, Lệ Băng và Thuyên An cùng thở phào nhẹ nhõm - Tốt quá rồi, bác gái không sao là tốt rồi! - Tớ lo đến sắp phát điên rồi đây! Nhưng ngay sau đó, họ hình như nhớ ra điều gì đáng ngại hơn nên thử hỏi - Vậy còn cuộc họp phụ huynh sáng mai? - Chúng ta không thể tránh mãi được!Phàm Diệc nãy giờ trầm mặc bây giờ mới lên tiếng - Tiểu Xuyến, lần này hãy để anh giúp em được không? Xoá hết những tin đồn kia trên mạng thì anh có thể làm được cho em! Hàn Dĩ Xuyến dùng đôi mắt long lanh, trong suốt của mình nhìn Phàm Diệc, cô lại cười mỉm - Phàm Diệc à! Anh nghĩ em sẽ bị những tin đồn đó đánh gục sao? Em là ai cơ chứ? Cô không muốn anh dính vào chuyện này vì cô biết rõ trước giờ gia đình Phàm Diệc không hề chấp nhận cô quen anh, mà Phàm Diệc lại đang trong quá trình tiếp quản JB, nếu cô nhận sự giúp đỡ của anh thì không phải là cô đã cản trở tương lai của anh sao? Mà cô biết, nếu cô nợ Phàm Diệc, cô sẽ không bao giờ trả nổi ân tình này... Dù Phàm Diệc có giúp cô xoá những lời đồn thổi trên mạng thì thế nào chứ? Tôn Phỉ Ngãi phải giải quyết thế nào? Đơn tố cáo của cô ta? Quyết định đình chỉ đối với cô? Cuộc họp phụ huynh ngày mai? Và những bức ảnh trong tay Từ Lâm? Tất cả đã trở thành món đồ chơi trong tay Từ Lâm để hắn muốn xoay đông thì xoay, hướng tây thì hướng. Hàn Dĩ Xuyến đi vào trong nhà bếp, cô vừa cười vừa hỏi - Ba người không đói bụng sao? Để chuộc lỗi với ba người, tớ sẽ nấu đồ ăn ngon cho ba người! Lệ Băng và Thuyên An vỗ tay hoan hô rồi ngồi xuống ghế ở phòng khách, nói vọng vào - Được rồi, Dĩ Xuyến, bọn tớ đói sắp chết rồi đây! Phàm Diệc thì theo Hàn Dĩ Xuyến vào trong bếp, cô sang phải, anh sang phải, cô sang trái, anh cũng sang trái, cô ngồi, anh liền ngồi, cô đứng, anh cũng đứng... Hàn DĩXuyến cầm con dao xắt thịt chặt mạnh xuống thớt rồi quay đầu nhìn Phàm Diệc - Phàm Diệc, anh đang sợ em đốt nhà bếp sao? Phàm Diệc cười cười rồi khoanh hai tay trước ngực, tựa hông vào bàn, nhìn Hàn Dĩ Xuyến và nói - Tiểu Xuyến, lúc nãy em chưa trả lời anh!. Hàn Dĩ Xuyến bỏ dao xuống và đi tới trước mặt Phàm Diệc, hai tay trắng nõn đặt lên hai vai anh - Phàm Diệc à! Em thật sự không sao mà, thật đó! Rồi cô gật đầu làm tin, kèm theo một nụ cười chắc chắn. Phàm Diệc nhìn cô bằng ánh mắt sủng nịch rồi dang tay ra ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. - Anh tin em lần này đấy! Sau đó búng nhẹ lên chóp mũi cô. Tuy cảm thấy không được tự nhiên cho lắm nhưng Hàn Dĩ Xuyến vẫn không đẩy anh ra, để anh ôm vào trong lồng ngực vững chãi. - -Mã trường của Từ Lâm thuộc vào hàng ngũ mã trường tầm cỡ lớn trên thế giới. Diện tích của toàn bộ mã trường rộng đến líu lưỡi; ở đây được trang bị đầy đủ các trang thiết bị tân tiến nhất phục vụ cho quá trình đua ngựa; hệ thống an ninh cũng được đảm bảo rất nghiêm ngặt. Tất cả các đường đua từ sân bêtông, sân cỏ đến sân cát.... đều rất rộng. Các giống ngựa quý trên thế giới đều có mặt ở đây, ngựa thuần chủng, ngựa lai, những giống ngựa đua tốt nhất, có cả những giống ngựa mà còn hạn chế trên thế giới... Từ Lâm mặc quần áo chuyên dụng và đội nón bảo hộ lên, hắn vừa đeo găng tay vào vừa nói với người đứng bên cạnh - Lần này tớ nhất định phải tóm được gã đầu heo đó! Doãn Thiên Duật cũng đang kiểm tra lại con ngựa đua của mình và trả lời - Dựa vào thế lực của BAMs thì không phải quá dễ dàng ra tay rồi sao? Từ Lâm vỗ vỗ lên lưng con ngựa đua đã trang bị sẵn thiết bị bảo hộ rồi nhẹ như một cơn gió, hắn leo lên lưng con ngựa. - Chợ Đen không phải vẫn là địa bàn của Death sao? Doãn Thiên Duật cũng đã nhảy lên lưng ngựa, anh ta nhìn sang Từ Lâm, cười cười rồi hỏi - Muốn mượn người hay mượn địa bàn đây? Gần đấy tớ thấy Triết Liệt vừa huấn luyện vài nữ đặc công cũng thuận mắt đấy chứ! Từ Lâm ném cho anh ta cái nhìn " cậu đúng là háo sắc " rồi dùng roi đánh về phía sau lưng ngựa. Con ngựa đua của Từ Lâm nhanh như chớp chạy về phía trước. Doãn Thiên Duật nở nụ cười tươi rói, anh ta cũng thúc ngựa đuổi theo. - Này, Lâm! Cậu không định mượn nữa sao? Từ Lâm tiếp tục tăng nhanh tốc độ chạy đua của con ngựa - Mang người tới trước mặt tớ, tớ sẽ dâng đến tận giường cho cậu! Chợ Đen - tớ không muốn ra mặt!. Doãn Thiên Duật vừa đánh ngựa chạy theo vừa dùng giọng điệu trêu đùa - Lâm, gần đây cậu vẫn sống cuộc sống của Vương quốc ma cà rồng sao? Từ Lâm như một con ma cà rồng, hắn thường uống máu người, hắn khó chịu khi tiếp xúc với ánh sáng quá mạnh. Trên đời này chỉ mỗi Tô Vận và Doãn Thiên Dục nói hắn như vậy mà không bị tiễn đến Tây thiên mà thôi! - -Đồng hồ đã điểm tám giờ, Hàn Dĩ Xuyến ngồi trên giường của mình, cầm bức ảnh chụp của hai mẹ con lên xem rất lâu... Cô đưa tay vuốt ve gương mặt mẹ trong ảnh, khoé mắt cô đã cay cay... Cô không biết bây giờ mẹ như thế nào? Bà đã uống thuốc chưa? Có ăn cơm được không? Bà có sợ không? Có muốn về nhà không? Tối nay liệu bà có thể ngủ ngon không?.... Rất nhiều câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu cô. Nước mắt.... Từng giọt, từng giọt rơi xuống ướt cả khung ảnh cô đang cầm. Sau một hồi, cô lại lấy ra một bộ vẽ thiết kế của mình. Trở thành nhà thiết kế thời trang, là ước mơ từ năm cô lên mười. Bây giờ bị đình chỉ học suốt một tháng, lại có thể sẽ bị Tôn Phỉ Ngãi đẩy vào tù. Cô thật sự phải từ bỏ ước mơ của mình? Không! Cô muốn mẹ được về nhà, muốn được tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình! Nhìn lại đồng hồ.... Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến giờ hẹn với Từ Lâm! Bán thân cho Từ Lâm thì sao chứ? Để đổi lại được cuộc sống bình yên như trước đây của cô và mẹ mình thì chỉ một đêm thôi mà! Chỉ cần cho Từ Lâm đêm đầu tiên của cô thì mọi chuyện sẽ lại trở về tốt đẹp như trước đây! Từ Lâm sẽ xoá hết những tin đồn xấu về cô, loại bỏ ảnh hưởng của Tôn Phỉ Ngãi, để cô được quay về trường. Vậy được! Cô cho hắn! Đưa tay quệt sạch nước mắt trên má, Hàn Dĩ Xuyến dứt khoát đứng lên. Bạn đang đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Đi Đi! full đã hoàn thành Của tác giả Dan Lee Gun. Tình yêu luôn có những lý lẽ riêng của nó, giữa hai con người xa lạ vì một chữ duyên mà gắn kết lại với nhau cho dù không chung đường đi. Số phận đã sắp đặt cho hai người gặp nhau, để rồi cô mù quáng yêu hắn, yêu một người vốn chẳng bao giờ thuộc về mình. Mất đi lần đầu tiên của mình cho hắn, cô cũng mất luôn cả trái tim mình. Khi cô phát hiện mình có thai, thông báo với anh mong rằng anh sẽ vì con mà thương yêu cô hơn, nhưng không anh lại tàn nhẫn bảo cô phá nó đi. Một chữ ngắn gọn từ miệng hắn buông ra đã hoàn toàn dìm chết trái tim cô, cô yêu hắn, nhưng còn hắn thì sao? Ngoài club ồn ào mỗi đêm, ôm ấp những nữ sinh nóng bỏng trên tay, hắn có bao giờ nhớ đến cô dù chỉ một giây? Nhưng họ lại kết hôn, một cuộc hôn nhân đậm máu và nước mắt. Vì đứa bé mà kết hôn hay vì một lý do nào khác? Nhưng hắn chưa từng tin rằng đứa bé là con của hắn. Đêm tân hôn của họ, hắn chỉ đến để thỏa mãn dục vọng của mình, hành hạ thân xác cô đến khi hắn vừa lòng... Liệu một ngày nào đó hắn có chịu thay đổi chính mình vì cô, còn cô phải chịu đựng đau đớn bao nhiêu lần nữa vì hắn nữa đây? Truyện Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi được viết bởi tác giả Bố Đinh kể về một cô thư ký rất giỏi, mỗi lần cô giao tiếp đều khiến cho người xung quanh phải chú ý lắng nghe và luôn bị thuyết có một người đàn ông khiến cho một cô gái tài năng như cô phải yêu say đắm, càng xa càng nhớ. Sau đêm vụng trộm hôm đó cô nhận ra rằng thân thể mình thuộc về anh vai trò là một tổng giám đốc tài ba ra, ở anh còn có điểm gì khiến cô yêu say đắm như vậy?? Tổng giám đốc, anh đi đi! Chap 1 Reng reng reng Chuông điện thoại trên đầu giường của Hàn Dĩ Xuyến vang lên liên tục, cô lười biếng ngồi dậy và nghe điện thoại, vừa ngáp vừa trả lời - Thuyên An à? Có chuyện gì mà sáng sớm đã gọi tớ vậy? Hôm nay là chủ nhật mà! Đầu dây bên kia trả lời là giọng của một cô gái rất trong trẻo - Dĩ Xuyến! Cậu không nhớ hôm nay phải nộp bài luận văn cho thầy sao? Hàn Dĩ Xuyến bừng tỉnh, cô vò nát mái tóc đáng thương của mình, nhảy cẩn xuống giường - Tớ biết rồi! Tớ sẽ đến ngay đây, cậu đợi tớ nhé! Thuyên An nói bằng giọng tiếc nuối - Xin lỗi Dĩ Xuyến! Tớ đã nhờ La Đạt nộp hộ từ hôm qua rồi! Xem ra cậu phải đi một mình thôi!! Hàn Dĩ Xuyến chán nản than thở - Haizza! Thật là đen đủi mà! Cô cúp điện thoại rồi nhanh chóng chạy đi làm vệ sinh cá nhân. Không quá 15 phút, cô đã chạy vụt ra đến phòng khách. Vừa đúng lúc mẹ cô từ trong nhà bếp đi ra- Con bị ma rượt hay sao mà chạy không cần mạng vậy? Vào ăn sáng cái đã nào! Hàn Dĩ Xuyến nhìn đồng hồ trên tay, cô đang rất vội nhưng nhìn mẹ chân thành như vậy,cô thật sự không biết phải từ chối thế nào. Mẹ cô lúc nào cũng vậy, bà chăm chút cho cô cẩn thận đến từng chút một, từ việc cô ăn gì, uống gì, mặc gì,.... mẹ cô đều rất quan tới chải chuốt từng sợi tóc của con gái, nhìn chiếc aó sơmi trên người cô xem thử đã thẳng thớm chưa - Con đó, con gái người ta là phải dành chút thời gian để trưng diện, ngoài việc học hành ra, con cái gì cũng chỉ chờ mẹ nhắc thôi, vậy thì làm sao mà có thể lấy chồng đây chứ?Hàn Dĩ Xuyến cười thè lưỡi, cô ôm lấy cánh tay đã có vài nếp nhăn của mẹ, tựa đầu vào vai mẹ - Con giống mẹ đấy thôi! Con đã nói là sẽ không lấy chồng rồi, sẽ sống cùng mẹ thật lâu, thật lâu, sẽ làm hết những gì mà ba chưa kịp làm nữa ạ! Bà Hàn xoa xoa đầu con gái, bà nhìn lên bức di ảnh trên bàn thờ, người chồng quá cố của bà đã ra đi từ rất sớm, bà phải tự nuôi con một mình. Hai mẹ con rất yêu thương nhau, như hai chị em, cũng như hai người bạn. Bà biết con gái bà vì muốn ở cạnh chăm sóc bà nên đã từ chối rất nhiều cơ hội đi du học nước ngoài, dù là học sinh luôn đứng đầu khối nhưng tương lai của con lại quá mờ mịt. Hàn Dĩ Xuyến vuốt ve gò má của mẹ, mẹ cô đã già lên trông thấy. Cô cười trong nước mắt - Con phải đi đây ạ! Mẹ chịu khó ăn sáng, sau đó uống thuốc nhé! Bà Hàn gật đầu, mỉm cười nhìn con gái. Bà bị bệnh tim đã hơn mười năm rồi, từ ngày chồng bà mất. Lúc nào bà cũng phải có thuốc bên mình và phải uống thuốc đều đặn để kiểm soát bệnh. Hai mẹ con tạm biệt nhau, Hàn Dĩ Xuyến đi ra khỏi nhà. Bóng dáng nhỏ bé tung tăng như chim sẻ của cô là hình ảnh tuyệt đẹp nhất có thể an ủi lòng người mẹ già. Cùng đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Đi Đi! của tác giả Dan Lee Gun tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại yêu luôn có những lý lẻ riêng của nó, giữa hai con người xa lạ vì một chữ duyên mà gắn kết lại với nhau co dù không chung đường phận đã sắp đặt cho hai người gặp nhau, để rồi cô mùa quáng yêu hắn, yêu một người vốn chẳng bao giờ thuộc về mình. Mất đi lần đầu tiên của người con gái cho hắn, cô cũng mất luôn cả trái tim mình. - Lâm, em có thai rồi! - Phá! Một chữ ngắn gọn từ miệng hắn buông ra đã hoàn toàn dìm chết trái tim cô, cô yêu hắn, nhưng còn hắn thì sao? Ngoài club ồn ào mỗi đêm, ôm ấp những nữ sinh nóng bỏng trên tay, hắn có bao giờ nhớ đến cô dù chỉ một giây? Nhưng họ lại kết hôn, một cuộc hôn nhân đậm máu và nước mắt. Vì đứa bé mà kết hôn hay vì một lý do nào khác? Nhưng hắn chưa từng tin rằng đứa bé là con của hắn. Đêm tân hôn của họ, hắn chỉ đến để thoả mãn dục vọng của mình, hành hạ thân xác cô đến khi hắn vừa lòng..... Khoảng thời gian cô mang thai, hắn không chửi mắng cô thì cũng đưa tình nhân của hắn về nhà, cùng ân ái trên chiếc giường cưới của hai người. Bắt cô lau người cho ả tình nhân của hắn. Nhưng vì yêu hắn, cô chấp nhận mọi thứ!Ngoài làm dụng cụ phát tiết cho hắn thì cô có là gì đâu. Vợ? Nghe thật buồn cười! Cô giống một kỹ nữ do hắn mua về thì đúng hơn! Ngày cô sinh ra tiểu công chúa, hắn không ở bên cô, hắn đang vui vẻ bên một ả tình nhân khác! Bắt cô ở lại chứng kiến bọn họ làm tình, rồi lại ép cô nằm lên chiếc giường mà ả đàn bà kia đã nằm qua, để hắn thoả mãn dục vọng của mình lần nữa... - Con đang khóc! Em muốn về phòng với nó! - Cởi quần aó ra, lên giường nằm cho tôi! Cô đã khóc rất nhiều,

truyện tổng giám đốc anh đi đi