trao lầm tình yêu cho anh ebook

Posts about giáo dục written by Vũ Thanh Hòa, Triết Học Đường Phố, Lê Duyên, Vũ Đức Huy, Ni Chi, Bình Minh, Nguyễn Tài, Hai Le, and Đỗ Sơn Trà Và tình yêu anh thầm mong là em đó Đã biết bao nhiêu ngày qua anh tương tư nhớ em Đã biết bao nhiêu ngày qua nỗi nhớ chẳng thể nào vơi. Và tình yêu anh dành cho em chỉ muốn được em sẽ thấy Rồi con tim này đang chỉ mong hạnh phúc êm đềm Hãy lắng nghe con tim ấy hát từng Với tên gọi Women's March, chiến dịch đã nhanh chóng phát triển, bao gồm các cuộc biểu tình trên khắp Hoa Kỳ và toàn thế giới. Các cuộc biểu tình diễn ra vào ngày 21/1/2017 - một ngày sau lễ nhậm chức của Trump và có tới 4,6 triệu người đã tham dự. Me Too Sự hiểu lầm là gia vị cho Tình yêu Hài hước WN - Tập 4 cuối cùng tôi trao cho cô ấy cái khăn choàng màu hồng do tự cô ấy chọn như một món quà, cảm xúc cô ấy hoàn toàn trở lại bình thường. mục đích cuối cùng là tạo ebook cho mọi người lưu trữ hoặc đọc hoàn Trước hết là chất hóm hỉnh không cố tình, không dụng công, toát ra một cách tự nhiên qua những từ ngữ mộc mạc; không hề trau chuốt chân thật đến độ người nghe phải bật cười. Một anh chàng quá đỗi si tình đã trở thành 'liều mạng': Als Frau Mit Einer Frau Flirten. Tòa nhà khoa Vật lang u ám, từng đợt tiếng nổ kỳ quái vang lên làm chấn động không gian, thỉnh thoảng mùi thuốc thử gay mũi xộc lên trong không khí. Lăng Lăng thận trọng bịt mũi nhích từng bước, chuẩn bị chạy thoát phải cô nhát gan, nhưng cô không tin tưởng chất lượng giáo dục đại học, có vài sinh viên sơ ý làm đổ chất lỏng độc hại bừa bãi rồi bỏ của chạy lấy người. Còn có người dùng thuốc thử hóa học hơn nửa năm mà hoàn toàn không biết nó có độc, đã không mang khẩu trang thì thôi còn dùng nó để tẩy rửa mẫu vật, nhân tiện tẩy luôn keo hữu cơ dính trên tay - không còn nghi ngờ gì nữa, sinh viên đó không ai khác chính là cô, Bạch Lăng Lăng. Một hôm, cô đang ở trong phòng thí nghiệm định dùng thuốc thử tẩy keo hữu cơ bám lâu ngày hóa khô tên tay, Dương Lam Hàng đi vào nhìn thấy liền chạy tới nắm lấy cổ tay trước giờ tâm tình luôn tốt nay bị chọc giận đến tái mét mặt mày, giọng nói run run "Em đang làm cái quái gì vậy?""Rửa tay ạ..." Thuốc giá rẻ, lực tẩy mạnh, Lăng Lăng nhủ Lam Hàng lập tức cầm tay cô ra sức rửa dưới vòi nước, liên tục chà xát khắp tay cô, bàn tay nhỏ bé trắng trẻo bị chà đến ửng đỏ, tưởng như muốn tróc da."Thầy Dương?" Như thế này có tính là ngược đãi học sinh không."Độc tính của acetone thấm qua da, em không biết ư?!""Hả?" Cô làm sao biết được? Ở đại học cô không học chuyên ngành vật liệu, làm nghiên cứu sinh lại không có người đi trước chỉ dẫn, thầy hướng dẫn dù cẩn thận cách mấy cũng không thể dự phòng được mọi tình huống."Em sẽ chết sao?" Lăng Lăng sợ tới mức tay run run, đầu óc như tê liệt, trước mắt mờ Lam Hàng nhìn cô, trán lấm tấm mồ hôi "Hôm nay về ôn lại đặc tính của tất cả các loại thuốc thử, sáng mai nói lại cho tôi nghe."Lòng cô vốn đang cảm kích tinh thần trách nhiệm của hắn liền bị những lời như sấm truyền này đánh tan thành mây khói!Chờ đến nửa đêm, cô tức giận lên QQ tìm người nào đó phát tiết bất nào đó nói một câu "Sao em không dùng axit sunfuric mà rửa luôn đi, lực tẩy mạnh hơn đó!"Lăng Lăng cứng họng không còn lời nào để nói, chỉ nó thể nuốt xuống cục tức, tiếp tục gặm nhấm những phát minh sáng chế phong phú của các nhà khoa sau, cô đến trước mặt Dương Lam Hàng trả bài về thuộc tính từng loại thuốc thử thường dùng, hắn tặng cô một đống găng tay và khẩu trang làm phần thưởng....Lăng Lăng vô tình đi đến trước phòng thí nghiệm, đẩy cửa ra thì thấy bên trong không một bóng đồng hồ chưa tới tám giờ, cô những muốn tự khen ngợi tinh thần siêng năng phấn đấu của mình hôm nay, nhưng đám bụi trên màn hình tinh thế lỏng trước mặt lại ra sức phản đối cô. Tính đi tính lại, ít nhất nửa tháng nay không lui tới phòng thí nghiệm, cô bèn quyết định tự khinh bỉ mình một Lăng phủi phủi bụi, ngồi ngay ngắn trước máy tính, mắt rõ ràng đang xem tài liệu, nhưng tay cầm chuột lại không nhịn được mà mở QQ...Nhìn nhìn thấy avatar chớp sáng, cô dùng tốc độ nhanh nhất click đôi chuột"Anh có đó không?"Anh nhanh chóng trả lời "Lên sớm vậy?""Biết sao được, sếp triệu kiến, em phụng mệnh tiến cung!""Vậy sao em còn chưa đi yết kiến?""Theo như hiểu biết của em, hắn đi làm có sớm hay muộn cũng chỉ trong vòng một phút đổ lại, bây giờ còn kém mười phút nên chúng ta có mười phút chat!"Anh gửi một biểu tượng im lặng!Lăng Lăng nhìn qua mớ tiếng Anh muốn hoa cả mắt, khẽ cười trộm "Em có đoạn tiếng Anh đọc mãi không hiểu, anh giúp em phiên dịch chút xíu nha.""Gửi qua đây đi."Cô nhanh chóng cắt dán đoạn văn bản dài từ file PDF sang, hình thức hơi lộn xộn, câu chữ cũng có chút lung tung, cô đoan chắc trình độ tiếng Anh lẫn năng lực suy luận của đối phương đều hơn người thường nên cũng lười sửa chữa, gửi thẳng qua nhiên, chưa tới năm phút anh đã gửi lại một đoạn tiếng Trung tề chỉnh, đáng yêu nhất là bên cạnh các thuật ngữ chuyên môn và từ hiếm đều ghi kèm chú thích màu đỏ cho cô."^_^!" Lăng Lăng gõ một biểu tượng mặt cười cảm kích, kèm thêm một câu "Em yêu anh chết mất thôi!"Kim Sơn Khoái Dịch* thông minh đến thế, cô không yêu cũng không được!"Anh đối với em chẳng qua giống như một người máy vạn năng siêu thông minh mà thôi."Nụ cười của cô trở nên hơi miễn cưỡng, anh không phải người máy!!!Cô yêu anh...Cô chưa bao giờ gặp anh, cũng chưa từng nghe giọng anh, nhưng trong lòng cô rõ ràng có một hình bóng ai không cao lắm, bởi anh từng nói không thích cảm giác bị người Mỹ nhìn không đẹp trai, bởi anh từng nói mình không có bạn gái, không có cô gái nào thích đàn ông như đình anh không khá giả cho lắm, bởi anh từng nói ngay cả điện thoại di động cũng không có...Nhưng anh có học thức, chỉ riêng việc anh không bao giờ ở trước mặt cô khoe khoang năng lực đã thể hiện trình độ văn hóa thực sự của bản là người tế nhị, có thể nắm bắt tâm tình thất thường của cô, không cần cô yêu cầu anh cũng đoán được cô cần hiền hòa lương thiện, không ngại thời gian, khoảng cách xa xôi, lặng lẽ thông cảm, quan tâm cô một cách vô tư có thể, cô thực sự muốn gặp anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay anh, muốn nghe giọng nói của cô có thể tin rằng, anh thực sự tồn tại chứ không phải chỉ là một dãy số hư cô phải chờ đợi đến bao giờ?"Em sao vậy?" Anh hỏi."Không có chi! Tự nhiên muốn gặp anh...""Anh sẽ làm em sợ đó.""Không sao, khả năng chịu đựng của em tốt lắm."Cô nóng lòng chờ câu trả lời của anh, bỗng nhiên anh thay đổi đề tài "Anh nhớ phòng thí nghiệm của trường em không cho phép dùng QQ mà.""Hừ! Tranh thủ tên biến thái kia còn chưa đi làm, em lén lên một chút.""Nếu bị anh ta bắt được, anh ta sẽ phạt em thế nào?""Có lẽ sẽ bắt em dịch mười chương tài liệu tiếng Anh cũng nên." Mới nghĩ tới thôi đã khiến cô muốn lạnh sống lưng."À, em chờ một chút..."Anh ấy đi tìm ảnh chụp ư?!Cô một tay chống cằm, mắt mở to nhìn đăm đăm vào màn hình."Bạch Lăng Lăng!"Tiếng gọi trầm thấp từ phía sau vang lên khiến Lăng Lăng sợ tới mức tay chân mềm nhũn, cằm suýt nữa đập xuống bàn. Hoảng hốt đứng lên, Lăng Lăng đỡ lấy ghế dựa lung lay sắp đổ, trong lòng kinh sợ, khó khăn lắm mới thốt lên được mấy chữ "Chào buổi sáng, thầy Dương!"Cô sợ hãi lén liếc nhìn Dương Lam Hàng đang đứng cạnh cửa, hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhìn rất tao nhã, không dính dáng gì tới khí chất của người sự là không hề liên quan đến khí chất của hắn - tuy rằng mọi nữ sinh khác đều không nghĩ thế!Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta không nhìn ra được ý đồ, hắn khẽ nhếch môi cười, cô ghét nhất cái kiểu cười nghiền ngẫm này, nó gây cho người ta cảm giác đối phương có ý đồ xấu."Đang chat hả?" Hắn hỏi."..." Cô cúi đầu, lòng đầy ấm ức."Khoa có quy định cấm chat trong phòng thí nghiệm.""Còn chưa tới tám giờ mà..." Cô lén nhìn đồng hồ, tám giờ đúng, có hơn một phút."Có mang USB không? Tôi copy cho em mấy chương tài liệu." Trước lúc hắn xoay người đi liếc thấy khung chat trên màn hình, bổ sung một câu "Dịch sang tiếng Trung cho tôi."Thiệt là mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mà!Cô nín nhịn khao khát muốn nguyền rủa hắn một trăm lần, mỉm cười một cách vô cùng tôn kính, cúi đầu "Cảm ơn thầy Dương ạ!""Không có chi!"Lăng Lăng lấy USB trong túi ra, theo Dương Lam Hàng đi vào văn phòng của hắn, chủ động đem USB cắm vào máy tính hắn ta. Nhìn hắn thành thục cắt dán mấy chương tài liệu, cô cố ý đếm qua một chút, mười chương!Quả là bi kịch thảm thiết chốn trần gian!Dương Lam Hàng mở USB của cô lên, xem qua các folder tài liệu, trong đó có một cái ghi Tài liệu quan trọng."Ở đây hả?""Không phải ạ."Cô còn chưa nói xong, Dương Lam Hàng đã mở folder, bên trong là vô số file ghi lại nội dung chat, đặt tên theo ngày, từ khi mới quen cho đến hôm qua, không thiếu một file. Hắn hơi sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt như có lửa, nóng đến nỗi hai má cô đỏ bừng, xấu hổ giống như đứa học trò nói chuyện riêng trong giờ học bị thầy giáo bắt được."Thầy Dương, để em làm cho."Hắn bỏ con chuột trong tay ra, cô vội cầm lấy chuột, mở folder thường dùng lưu tài liệu hắn gửi, chép file vào đó rồi rút USB Dương Lam Hàng nghiêng người tựa vào ghế bọc da êm ái, im lặng nhìn mình, không có dấu hiệu muốn nói gì, cô hỏi "Hôm qua thầy bảo muốn nói chuyện học thẳng lên tiến sĩ...""Em ngồi đi.""Cám ơn thầy!" Cô lo lắng ngồi xuống nâng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm cho nhuận giọng "Học lên tiến sĩ áp lực rất lớn hả?""Có một chút ạ, nền tảng của em không tốt lắm."Lăng Lăng nhìn xuống đầu ngón chân mình, bộ dạng khép nép hệt như nàng dâu nhỏ trước mặt mẹ chồng, nhưng thực chất cô sợ để lộ vẻ mặt oán hận."Em không cần căng thẳng, nếu thành tích không đủ học thẳng lên tiến sĩ thì có thể thi, môn chuyên ngành em cũng không cần lo, chỉ cần điểm tiếng Anh đạt chuẩn là được. Hơn nữa, nếu năm nay thi không đậu, mùa xuân sang năm có thể thi lại. Tiến độ đề tài cũng như việc tốt nghiệp tiến sĩ của em đều sẽ không bị ảnh hưởng, cùng lắm thì làm sinh viên lâu hơn một chút.""Em biết rồi ạ."Vậy cũng được sao!? Xem ra kiếp này cô có số làm nữ tiến sĩ, không muốn học cũng không được!"Tháng sau triển khai đề tài, em nhanh chóng đem tài liệu tôi đã giao chỉnh sửa lại một chút, viết một bản tóm tắt nộp cho tôi để tôi xem em hiểu đề tài như thế nào.""Vâng."Hắn ngừng một chút, hỏi một câu rất kỳ quái "Em không cho rằng tôi đối với em quá nghiêm khắc đấy chứ?""Không đâu ạ, là do em không nắm vững kiến thức căn bản, tiếng Anh quá yếu, không đạt yêu cầu của thầy." Cô nói xong len lén nhìn sắc mặt của Dương Lam hắn đặt bên môi, thoáng che giấu một nụ cười nhẹ, ánh mắt hắn càng trở nên sâu hun hút, cơ hồ có thể nhìn thấu nỗi bất mãn che giấu đằng sau cô..."Thầy không còn việc gì nữa ạ?""Không có.""Vậy em chào thầy ạ." Cô duyên dáng cúi đầu, bày ra một vẻ lịch sự, văn minh tiêu ra khỏi cửa, Lăng Lăng thở phào, vỗ vỗ ngực, nhịp tim cuối cùng cũng ổn định. Thật lòng mà nói, có một thầy giáo như Dương Lam Hàng quả là thử thách sức chịu đựng của con người, cô cảm giác như mình bị hắn biến thành vật mẫu thí nghiệm để nghiên cứu, tính kế, rất là áp nhiên, sực nhớ ra trên mạng còn có người đang chờ mình, Lăng Lăng dẹp mọi ý nghĩ trong đầu qua một bên, nhanh chân chạy về phòng thí nghiệm, đánh nhanh mấy chữ "Alô! Anh còn đó không?""Anh tưởng em ngủ rồi.""Hiện thực rất tàn khốc, em đang chat thì bị cái tên biến thái kia bắt được! Hắn ta không những bắt em dịch mười chương tài liệu, còn bảo viết tóm tắt. Hết sức độc ác! Rất vô nhân tính! Thật không có đạo lý!""Em muốn nghe chuyện cười không?""Được." Anh thực hiểu cô, hiện giờ cô rất muốn nghe chuyện cười nhằm giảm bớt một chút áp lực tâm lý, chuẩn bị tinh thần tối nay chiến đấu thâu tức tốc có tin gửi đến, cô đã chuẩn bị cười xong, chăm chú đọc từng câu từng chữ..."Trên núi có một tảng đá lớn, một nửa dùng làm bậc cửa, một nửa tạc thành tượng Phật. Ngày kia bậc cửa nói với tượng Phật, "Thế gian này đối với ta thật bất công, chúng ta đều đến từ cùng một ngọn núi, ta bị ngàn vạn người giẫm qua đạp lại, còn ngươi ngày nào cũng được cúng bái, tôn thờ!" Tượng Phật nói "Cuộc sống rất công bằng, ngươi chỉ bị thợ bổ làm hai, còn ta phải trải qua ngàn khắc vạn tạc, chịu đủ đau đớn cùng tôi luyện mới có thể trở thành một pho tượng Phật."... Bạch Lăng Lăng trong mắt anh sẽ không bao giờ cam tâm làm một cái bậc cửa!"Mắt Lăng Lăng mờ đi, cô cố ngẩng đầu lên, tự bắt mình mỉm cười thật ngọt tin nhắn khác hiện ra trên màn hình, cô đọc qua, nhìn thật lâu thật lâu..."Anh tin em có thể trở thành cô gái xuất sắc nhất, có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh trong lòng! Một ngày nào đó em sẽ hiểu - em đáng giá để người đàn ông bên cạnh em một đời thủy chung!"Cô run run cử động ngón tay, gửi đi một khuôn mặt cười "^_^! Anh kể chuyện cười ngày càng hay đó.""Không phải trước nay đều buồn cười sao?""Không chat với anh nữa, lỡ tên biến thái kia bắt được không chừng bị tăng thêm mười chương!""Vậy em từ từ dịch đi.""Cảm ơn anh đã kể chuyện hài, buồn cười lắm. ^_^!!!"-* Kingsoft Fast AIT 金山快译 - Kim Sơn Khoái Dịch một phần mềm dịch thuật nổi tiếng của Trung Quốc. Tên khác Trao lầm tình yêu cho anh Bạch Lăng Lăng, nữ sinh khoa Điện khí, trẻ trung, xinh đẹp và rất tự hào khi quen được một người bạn lý tưởng qua mạng, chàng du học sinh của một trường nổi tiếng của Mỹ, người mang biệt danh “nhà khoa học” Mãi Mãi Là Bao Xa. Qua những cuộc chuyện trò trên QQ, Lăng Lăng đã gắn bó với chàng trai đó lúc nào cô cũng không hay, cảm xúc lớn dần, sự chia sẻ lớn dần và đến một ngày cô phát hiện ra mình đã yêu người con trai “tài giỏi” và không một chút khuyết điểm ấy. Nhưng sự tỉnh táo giúp cô ý thức được rằng, thế giới mạng chỉ là ảo, họ ở cách nhau cả một đại dương mênh mông, anh lại quá xuất sắc và ưu tú, mối quan hệ của họ sẽ không có kết quả gì. Nhất là khi anh thông báo, nếu anh tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu lần này, rất có thể anh phải định cư bên Mỹ, mãi mãi không trở về. Khi nghe tin đó, cô đã gục xuống trước màn hình máy tính và khóc. Tất cả như sụp đổ, tia hy vọng cuối cùng dập tắt, anh sẽ không về nước nữa, khoảng cách giữa họ là mãi mãi… Cô cay đắng nói với anh lời từ biệt và đưa nick của anh vào danh sách đen, không bao giờ xuất hiện khi cô đăng nhập QQ nữa… Một năm trôi qua, Lăng Lăng tưởng đã quên đi “nhà khoa học” ở bên kia thế giới của mình, bên cô đã có Uông Đào, bạn trai, người mang lại cho cô cảm giác an toàn, người cô muốn lấy làm chồng dù cảm xúc dành cho anh chưa hẳn là tình yêu. Cô bảo vệ đề án tốt nghiệp, Uông Đào luôn quấn quýt bên cô… Và điều bất ngờ trong buổi bảo vệ đề án, Dương Lam Hàng, một giảng viên trẻ vừa trở về từ MIT, trường đại học danh tiếng của Mỹ, xuất thân từ một gia đình danh giá, đã tới tham dự buổi bảo vệ của cô và đưa ra những câu hỏi phản biện thật “khó chịu”. Với cô, Tất cả các nữ sinh trong trường đều ngưỡng mỗ và ao ước được trở thành bóng hồng trong trái tim của Dương Lam Hàng, nhưng với cô, đó đúng là ông thầy “biến thái”. Sự trớ trêu của số phận đun đẩy khiến cô ngày càng tiếp xúc với anh nhiều hơn, và chính anh là người gợi ý và nâng đỡ cho cô học tiếp thạc sĩ để có cơ hội ở lại trường. Trở thành học viên của khoa Vật liệu, bao thách thức và khó khăn chờ đón cô, dưới sự dìu dắt và yêu cầu quá cao của thầy hướng dẫn, cô dần dần làm quen với công việc… Những buổi thảo luận, những lần thí nghiệm, những sự giúp đỡ, những lời quan tâm chân thành, và cộng thêm vẻ ngoài lạnh lùng, điễm tĩnh, rất đẹp của Dương Lam Hàng, trái tim Lăng Lăng cũng xao động. Một bên là người gần gũi với cô hằng ngày, chăm lo cho cô, nâng đỡ cô từng chút một, một bên là chàng trai ở mãi tận nơi xa, chưa một lần gặp mặt. Lăng Lăng giằng xé và không biết trái tim mình nghiêng về bên nào nhiều hơn. Đến khi cảm xúc vỡ òa, cô quyết định dừng học bởi không muốn gặp người thầy đã chiếm giữ vị trí trong trái tim cô, cô muốn chung thủy với tình cảm cho chàng trai Mãi Mãi Là Bao Xa, người chia sẻ và dành cho cô tình cảm chân thành, thì cũng là lúc cô phát hiện ra hình như Dương Lam Hàng và người cô yêu có thật nhiều điểm tương đồng. Mãi Mãi Là Bao Xa nói anh đã về nước và sẽ đến gặp cô… Vậy người thầy bên cô bấy lâu nay là ai? Sự thật hé lộ. Người trong trái tim cô chỉ có một. Ngỡ ngàng, bàng hoàng rồi xúc động, cô không thể tin vào điều đang diễn ra trước mắt. Liệu cô và Lam Hàng có thể tiếp tục chuyện tình cảm của mình, khi trong con mắt của mọi người họ là thầy – trò? Liệu họ có đủ dũng cảm để vượt qua những quy định khắt khe của nhà trường và những lời dị nghị của xã hội? Liệu Lăng Lăng có chịu chấp nhận hy sinh hạnh phúc, tình cảm của mình vì tiền đồ của Lam Hàng? Liệu Lam Hàng có thể từ bỏ tất cả, sự đam mê nghiên cứu, thân phận, địa vị của mình để giữ lấy tình yêu duy nhất trong trái tim anh? Liệu họ có thể một lần nữa vượt qua khoảng cách thời gian và không gian để trả lời cho câu hỏi Mãi mãi là bao xa? Nguồn Cảm ơn DayDeramer đã đồng ý để alobooks giới thiệu tác phẩm này đến các độc được xuất bản với tựa "Mãi mãi là bao xa",Mở đầuTháng tư, mùa anh đào nở hoa rực đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân Lăng nói Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?Có người hỏi Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn Lăng nói Một người con trai làm cho người con gái không thể quên…Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như tràCó người hỏi Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?Lăng Lăng nói Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây……Quan Tiểu Úc nói Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!Tâm Tâm nói Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa… Hôm nay đối với Quan Tiêu Úc là một ngày chấn động, cô phải chuyển sang phòng trọ theo túi lớn túi nhỏ đổi phòng tất nhiên không phải chuyện gì to tát, điều khiến cô kích động là bạn cùng phòng mới lại chính là người bị các cô mắng suốt ba tháng nay, hông nhan họa thủy không hẹn mà gặp – Bạch Lăng Lăng!Nói thật, dùng cụm từ “hồng nhan họa thủy” để miêu tả Bạch Lăng Lăng có hơi khoa trương, nhưng nếu đi hỏi Tâm Di, bạn cùng phòng với Tiểu Úc ở đại học thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói thế.…“Bạch Lăng Lăng!”“Quan Tiểu Úc!”Câu đầu tiên hai người chào nhau trong lần gặp đầu tiên là như vậy. Tiểu Úc nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá từ trong ra ngoài cô bạn cùng phòng mới, Bạch Lăng Lăng hoàn toàn khác hẳn so với hình dung của tóc đen mềm mại chấm eo buông xõa tự nhiên, làm tôn lên làn da mịn màng trắng nõn, dáng người cao gầy cân đối bên dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình vẫn lộ ra những đường cong quyến rũ. Tuy thoạt nhìn giống như hơi thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thông minh trong sáng lanh lợi, vẻ mặt ôn nhu xinh đẹp nền nã khiến người trước mặt cảm thấy rất dễ chịu. Một nữ sinh như vậy nếu đi trong vườn trường hẳn sẽ tạo nên một quang cảnh tvyệt đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, càng chẳng nhìn ra ý vị hồn xiêu phách lạc chỗ có thể làm cho Trịnh Minh Hạo, người được toàn đại học T công nhận là “nhân vật đình đám”, đánh nhau một trận chí tử với bạn thân nhất của anh ta ư?Tin đồn vẫn còn phải x lại!Ba tháng sau, Tiểu Úc nằm trên giường trong phòng ngủ, tay ôm một quyển tiểu thuyết ngôn tình, ánh mắt lại dừng trên người Lăng những tưởng loại nữ sinh “họa thủy” như Lăng Lăng, có thể dùng nhiều thủ đoạn này kia để lượn lờ kết thân với các nam sinh ưu tú một cách thành thạo, nhưng qua một thời gian dài quan sát, cô phát hiện Lăng Lăng mỗi ngày ngoài việc đến phòng tự học ôn bài, thời gian còn lại đều ở trong phòng ngủ, quên ăn quên ngủ ngồi trước máy tính cười ngây sinh có hệ mập mờ với cô đến một mống cũng không có chứ đừng nói chi yêu đương lăng thâm tâm Tiểu Úc rất muốn chán ghét cô nhưng rốt cuộc chẳng tìm được chỗ nào để điều cô cũng có nhược điểm, Lăng Lăng rất hiếm khi cự tuyệt yêu cầu của người khác cho dù có khó xử đi nữa. Cô không bao giờ so đo với người ta, cũng không để bụng chuyện gì, mọi việc cứ thoải mái. Chẳng hạn có thể vô tình nhìn thấy sổ tiết kiệm hay thẻ ngân hàng của cô để bừa khắp nơi, hết tiền thì lấy đại một cái đi rút. Cô rất ít khi đi mua sắm, không đam mê hàng hiệu, lên mạng thấy bộ quần áo nào vừa mắt thì đặt mua luôn, chờ người ta giao tới cửa, tất nhiên điều kiện tiên quyết là cô sở hữu một dáng người vượt trên cả tiêu chuẩn người mẫu. Điều khó hiểu nhất là, cô ngay cả ăn cơm cũng không đúng giờ đúng giấc, trên giá sách nhét đầy đồ ăn vặt, khi nào đói thì lấy ra ăn bảo cô không có cá tính thì chẳng có nữ sinh nào cá tính hơn cô cả. Đằng sau vẻ ngoài hiền hòa là một con người bướng bỉnh, không ai có thể kiểm soát suy nghĩ của cô. Thậm chí cô không bao giờ chủ động tâm sự chuyện của mình, ngay cả chuyện gia đình cũng không nhắc đến, lại càng không thích nghe ngóng việc riêng của người nên ba tháng vừ5 qua, vọi người sống với nhau hết sức hòa hợp, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ sinh hoạt hàng ngày mà nay, Tiểu Úc rốt cuộc không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, bỏ tiểu thuyết trong tay xuống, ngồi dậy trên giường, chọn hỏi một đề tài hơi riêng tư “Lăng Lăng, lúc tớ vừa về thì gặp anh chàng siêu đẹp trai của khoa cậu, cặp mắt hút hồn vậy mà cũng không chinh phục nổi cậu sao?”Lăng Lăng thờ ơ lắc lắc đầu, thong thả vén lại mớ tóc rối “Đẹp trai có mài ra cơm ăn được không?”Tiểu Úc nghe mà muốn té xỉu, quan niệm tình yêu hậu hiện đại chủ nghĩa gì thế này, thật khiến cô tâm phục khẩu phục Úc tiếp tục nghĩ ngợi, bò xuống giường, cầm ly nước nóng thổi thổi hỏi “Bạn nam lần trước đến phòng ngủ của chúng ta hình như có tình ý với cậu, hắn còn nhờ tớ hỏi cậu khi nào cậu có thời gian, hắn muốn mời cậu đi ăn cơm.”“Nể mặt cậu vậy! Nhưng với điều kiện là không có lần sau đâu.”“Tại sao cậu không thử cho hắn một cơ hội? Gia đình cậu ta chắc chắn rất giàu đó.”Lăng Lăng bày ra một vẻ mặt “Tha cho tớ đi” “Theo sau cái loại con nhà giàu này có vô số con gái rình rập như hổ rình mồi, hắn mà thủy chung được với mình tớ thì tớ nhảy lầv cho cậu x!!! Cậu ta đối với tớ chẳng qua chỉ là tò mò, muốn quen chơi vậy thôi, nếu tớ tin hắn là loại người chung thủy đến chết, không phải tớ không cưới, thì thật uổng phí hơn hai mươi năm sống trên đời.”“Vậy cậu thích dạng con trai nào?” Cô hơi nghi ngờ phải chăng Lăng Lăng rốt cuộc không thích đàn ông.“Loại này nè!”Thấy Lăng Lăng chỉ vào màn hình máy tính, cô tức tốc chạy lại x, ánh mắt kinh avatar* hình cái đầu hói đáng yêu đang nhấp nháy trên màn hình, Lăng Lăng mở khung chat, gõ vào trong đó“Chúng ta nói chuyện đã tám tiếng rồi, anh không thấy đói à! Anh làm ơn đi ăn cơm giùm em đi.”Tiểu Úc nhìn đồng hồ, tám tiếng!“Lăng Lăng, cậu cũng chưa ăn cơm sao?”“Tớ không đói!”Nói xong cô lại tiếp túc gõ “Nếu anh đói bụng thì phải đi ăn đi, đừng tỏ vẻ như quan tâm Am thế.”“Anh đã ăn từ sớm rồi, đồ ăn gọi bên ngoài làm cũng khá ngon, có muốn thử không? Anh gọi họ ng đến cho một phần.”“Thôi, đừng nói linh tinh nữa, chờ đồ ăn chỗ các anh giao lại đây thì đã ngỏm từ đời nào!”Cô nghĩ nghĩ lại gõ tiếp một câu“Không nói nữa, ev đi học đây, nếu không lọt vào danh sách học lên tiến sĩ thì lão boss biến thái ki5 sẽ không để ev toàn mạng đâu.”“Được, dạ dày của không tốt, nhớ phải ăn gì đó rồi hẵng đi!”“Biết rồi, nói mãi! Bye!”Gu của cô quả nhiên thực độc Úc há hốc miệng hết nửa ngày, khó khăn lắm mới thốt được một câu “Thời buổi này làm gì còn mốt yêu qua mạng nữa đâu trời!”“Thời tớ bắt đầu yêu qua mạng, nhiều người còn chưa biết tới QQ kia… Bọn tớ chat với nhau đã hơn bốn năm rồi.”“Bốn năm? Chư5 từng gặp mặt sao?”“Anh ấy ở Mỹ, không có thời gian về nước.” Lăng Lăng lắc đầu, trong ánh mắt ẩn hiện một chút tiếc nói, thời n5y yêu đương qua mạng đơn giản như sau Yêu qua mạng = gặp mặt, lên giường, xuống giường, thể tưởng tượng cô bạn cùng phòng thiên tài này, quen biết đã vài năm mà ngay đến cả bước thứ nhất cũng chưa tới, tốc độ quả thực là rùa Úc vừa định tiếp tục nói nhảm thì điện thoại Lăng Lăng đã reo tay Lăng Lăng cầm di động, màn hình màu xanh nhạt phản chiếu ánh mắt rầu rĩ. Trong lúc cô ngẩn người nhìn dãy số gọi đến chớp nháy, đôi lông mày thanh tú tựa dãy núi xa xăm mờ ảo khẽ nhíu lại, vẻ mặt hoàn toàn không phải phiền phức, mà là một kiểu lo âu nghiêm gọi điện giữ vững tinh thần bám riết không tha, gọi hết lần này đến lần khác. Hơn nữa, thời gian nghỉ giữa các lần gọi rất ngắn, có thể suy ra là dùng chế độ tự động gọi lại – quả nhiên rất biết mình biết ta!Điện thoại réo ba đợt, Lăng Lăng rốt cuộc đành đầu hàng mà nhận điện.“Alô! Sinh nhật vui vẻ!” Giọng nói trong trẻo cùng khuôn mặt u sầu hoàn toàn không ăn nhập với nh5u chút nào.“Cảm ơn!” vột giọng nam sang sảng trong điện thoại nói “Anh cố ý về để bắt em mời cơm anh đấy.”“Hả?!” Rõ ràng Lăng Lăng rất kinh ngạc, vội vàng ngồi thẳng dậy. “Anh đã về rồi sao?”“Anh đang trên đường từ sân bay về đại học T, đừng xúc động quá, chủ yếu anh còn nhớ một chầu ở Shangri-la** mà em đã đồng ý mời anh.”“ không có tiền” Lăng Lăng cự tuyệt thẳng thừng.“Vậy đến căn-tin trường đi, anh là người dễ tính, một tô mì trường thọ là được rồi.”“Căn-tin? Theo anh đến căn-tin ăn, sau này em lấy chồng sao nổi!”“ yên tâm, nếu em ở giá 5nh sẽ chịu trách nhiệm.”“ thà cả đời ở vậy chat QQ.”“Bạch Lăng Lăng! được lắm!”Tiểu Úc cố nén cười, quay lại ngồi trên ghế. Chẳng trách không có chàng nào dám cùng Lăng Lăng nhập nhằng không rõ, phương thức cự tuyệt độc ác như vậy, nếu đổi lại là người tâm lý yếu chắc đã muốn treo cổ tự sát, còn tâm lý tốt thì cũng phải đóng cửa tự kỷ hơn nửa tháng.“…”“…”Cuộc trò chuyện lâm vào thế trầm mặc ngượng Lăm yên lặng refresh chữ ký của bạn bè trên QQ, refresh hết lần này đến lần khác – Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ mà rẽ ngang!Sau ba mươi giây yên lặng, giọng nói trong điện thoại cất lên với vẻ bất đắc dĩ “Mỳ thịt bò California được không?”“Mỳ kéo Lan Châu đi.”“Được rồi, vậy nửa tiếng nữa anh đợi em dưới lầu ký túc xá.”Cúp điện thoại, Lăng Lăng lập tức lục túi, nhanh chóng lấy ra một tờ quảng cáo của tiệm bánh gọi theo số điện thoại trên tờ rơi.“Tiệm bánh ngọt phải không? Tôi muốn đặt một chiếc bánh sinh nhật, nửa tiếng nữa mang tới được không? Phòng A918, khv nhà trọ số 12, đại học T. À, nhất quyết không được vẽ hình hoa hồng, hình tim gì lên bánh đâu nhé. Lời chúc thì ghi Chúc mừng sinh nhật Minh Hạo…”Minh Hạo ư?!Tiểu Úc đứng bật dậy “Đừng nói Trịnh Minh Hạo nha!”Lăng Lăng rõ ràng bị cô dọa hết hồn, điện thoại mém rơi xuống đất “Cậu biết anh ấy hả?”Cô có thể không biết sao?Cô nàng Trương Tâm Di bạn cùng phòng với Tiểu Úc thời đại học mê anh ta như điếu đổ, suốt ngày tụng hai chữ Minh Hạo trên khứ “huy hoàng” của anh ta cô nghe qua không dưới mười lần, có thể kể ra vanh vách.*********Mười bảy tuổi đỗ thủ khoa ngành Tin học đại học thi đầu tiên năm nhất, anh ta đứng đầu cả khoa, từ dưới lên. Anh t5 thi trượt tất cả các môn, nếu không nhờ gia đình chạy chọt, anh ta đã có thể bị đuổi học, tước hai, thành tích có khá hơn, nghe nói là do thầy giáv thị nể mặt, trên bàn anh ta thả ít nhất năm bài thi của người khác mà giám thị vẫn vờ như không thấy. Ban đầu cứ tưởng anh t5 có thể bình yên qua năm hai, nhưng vào cuối kỳ thi anh t5 cùng bạn bè tụ tập đánh bạc trong phòng ngủ bị hội sinh viên bắt được, do thái độ anh ta không tốt, bị báo lên khoa, cảnh cáo trước toàn ba, anh ta bắt đầu ham mê lên mạng, ngày ngày đều lướt web, anh ta được trưởng khoa Tin học tuyên dương trong đại hội thường niên bởi cuối cùng gã cũng học được cách tu tâm dưỡng tính, khiến cho giáo viên toàn khoa thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ cuối học kỳ, vì tội đánh trọng tài đánh đến vức phải nhập viện trên sân bóng nên bị giữ lại trường để kiểm điểm. Nếu không nhờ vị lãnh đạo cấp cao nào đó trong trường nói cho anh ta thêm một cơ hội thì anh ta đừng hòng nghĩ tới chuyện lấy được bằng tốt kỳ một năm tư, anh ta bỗng dưng lao vào học làm trang web, còn thay đổi hoàn toàn, trái ngược hẳn với tác phong bê bối thường ngày, chẳng những khổ công học tập để thi cử, còn làm việc không lương cho một công ty cung cấp cứu sinh năm nhất, anh ta cùng bạn thân chí cốt Uông Đào hợp tác thành lập văn phòng riêng lấy tên Minh Đào, lôi kéo toàn bộ cao thủ trong trường tham gia lập trình web, tiếp nhận các dự án. Ngay cả trang web của trường cũng do văn phòng bọn họ thiết kế và bảo trì, sinh viên toàn trường đều mải mê tán chuyện tối ngày trên diễn đàn BBS do anh ta thành lập và quản trọng nhất là, nghe nói 5nh ta vô cùng đẹp trai, lạnh lùng hết sức, nổi tiếng một thời ở đại học T, rất nhiều người đẹp cỡ hoa hậu trong trường đều vây quanh anh ta, tiếng tim vỡ không Di, hoa hậu giảng đường được toàn trường bình chọn, là một trong số đó, thậm chí nàng còn vì Trịnh Minh Hạo mà bỏ qua cơ hội học lên thẳng thạc sĩ, nhảy qua thi nghiên cứu sinh ngành Tin học, ai ngờ cô ấy vừa thi xong thì Trịnh Minh Hạo đột nhiên tạm nghỉ học, ra ngoài tự mình thành lập công ty vạng, hại Tâm Di giam mình trong phòng ngủ khóc lóc suốt bảy đó Tiểu Úc khuyên Tâm Di “Khóc gì chứ, cũng chỉ là tạm nghỉ học thôi, cùng lắm thì cậu cũng bảo lưu, chạy đến công ty anh ta làm loạn lên là được.”Cô ấy hỏi lại “Cậu có biết vì sao anh ấy nghỉ học không? Anh ấy đánh nhau với Uông Đào, bạn thân nhất của ảnh.”Cô hỏi “Chuyện là thế nào?”“Vì một cô gái!”Khi ấy Tiểu Úc nhìn Tâm Di khóc lóc như mưa, trong lòng thầm cảm thán “Hỏi thế gian tình là gì, là đồ bỏ!”Cô thà chạy rông tự do tự tại trên sa mạc Sahara, chứ không cần cuộc sống bị chôn vùi bởi thứ tình yêu đáng sợ này!Sau đó, Tâm Di tìm cách đi nghe ngóng từ bạn cùng phòng của Uông Đào mới hay một tin nội bộ, cái cô nữ sinh kia tên Bạch Lăng Lăng, là bạn gái của Uông Đào.——————-* Avatar = hình đại diện.** Shangri-la tên một hệ thống khách sạn và khu nghỉ dưỡng cao cấp.

trao lầm tình yêu cho anh ebook