gã độc thân vàng mười
Truyện Gã Độc Thân Vàng Mười của tác giả Công Tử Ca kể về Ngải Đông Đông vừa tiến vào trại giam, biết đạo lý "cường long cũng thua địa đầu xà", cho nên liền lân la tới gần làm quen với đại ca Chu Cương, còn xin nhận làm cha nuôi, cho hắn một chỗ dựa.
Chu Cương vào tù làm đại ca, ra tù vẫn là gã độc thân vàng mười trong thị trấn. Ngải Đông Đông vào tù làm con nuôi, bám càng đại ca để giữ mạng, ra tù lại tiếp tục kiếp du côn nhãi nhép mặt dày. Chuyện tình lâm li của gã trai quê không vợ với cậu ấm thủ đô, hay
Gã Độc Thân Vàng Mười Chương 90 Chương trước Chương tiếp Chu Cương dửng dưng chiếu đèn từ đầu đến chân cái đứa bị **, gã đó xấu hổ quá giơ tay bưng mặt, Chu Cương liền bảo: "Người anh em đầu xuân năm mới ai lại phơi chim ra thế, đèn đóm không có thì vui thú đếch gì."
Chị vợ hành xử khôn ngoan khi biết chồng giấu quỹ đen khiến gã sợ xanh mặt, vội vàng dâng toàn bộ số tiền riêng để hối lỗi. Biết rõ mười mươi chồng giấu quỹ đen mua quà cho bồ, vợ chỉ hành động thế này cũng khiến gã sợ tái mét, vội vàng mang tiền về hối
Full Đánh giá: 9.5/10 từ 176 lượt Truyện Gã Độc Thân Vàng Mười của tác giả Công Tử Ca kể về Ngải Đông Đông vừa tiến vào trại giam, biết đạo lý "cường long cũng thua địa đầu xà", cho nên liền lân la tới gần làm quen với đại ca Chu Cương, còn xin nhận làm cha nuôi, cho hắn một chỗ dựa.
Als Frau Mit Einer Frau Flirten. Tác giả Công Tử Ca Tên gốc 黄金单身汉 Hoàng kim đan thân hán Dịch Quick Translator – QT đại lão gia Edit Du Du đã-trở-lại-và-đèo-bòng-như-xưa Thể loại đam mỹ, hiện đại, cuộc sống thường ngày, bá đạo cường công, phong tao tiểu thụ. Tình trạng bản gốc 137 chương hoàn. Note Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. Cảnh báo Chương dưới đây có tình tiết dành cho người trưởng thành. – Chương một trăm mười hai – Xe về đến nhà Ngải Đông Đông lại bắt đầu phấp phỏng, dùng dằng mãi cuối cùng Chu Cương phải cặp cổ mới lôi được nó xuống xe. Vừa xuống Ngải Đông Đông đã thấy Chu Phóng dẫn bọn Chu Đình đứng ngoài cổng nhìn về phía nó, Ngải Đông Đông ngượng đỏ cả mặt. Nó nghĩ tí nữa vào trong cả nhà sẽ đổ dồn sự chú ý vào mình thế là nó càng khó chịu tợn. “Nào đi, về đến nhà rồi.” “Con không muốn vào… được không ba?” Nó đã nói bằng giọng van vỉ lắm rồi nhưng Chu Cương vẫn cương quyết “Đừng có vùng vằng thế, đi vào nói chuyện mấy câu thôi. Yên tâm không ai bắt con đi hết, mày có muốn đi ba cũng không cho mày đi đâu.” Nghe thế Ngải Đông Đông như được tiếp thêm sức mạnh, nó gạt tay Chu Cương ra, xăm xăm đi vào nhà. Bước chân qua cổng đột nhiên lòng nó trào lên một chút thương cảm, nó tự hỏi mẹ nó gặp nó bây giờ không biết có nhận ra nó nữa không. Hai năm nay bỏ nhà đi lại là thời kỳ nó lớn nhanh nhất, nó bây giờ cao hơn nhiều, mặt mũi cũng thay đổi, từ một thằng bé tí hin giờ đã là một đứa thiếu niên cao ráo đàng hoàng. Vừa vào sân thím hai Thụy Linh đã thấy nó “Về rồi về rồi.” Ngải Đông Đông vừa đi vừa ngẩng cao đầu như duyệt binh, mắt nó nhìn chằm chằm vào trong nhà. Ngải Thanh trông không khác xưa bao nhiêu, chỉ có dáng vóc tiều tụy hơn trước. Lúc mới thấy mẹ Ngải Đông Đông nhận ra ngay nhưng chẳng biết nói gì, còn Ngải Thanh phải ngắm một lúc lâu mới dám cất tiếng gọi nó “Đông Đông đấy à?” Ngải Đông Đông đáp “ừm” nhạt nhẽo, bà Chu cười bảo “Mẹ con đấy, con không nhận ra à?” Lần này thì Ngải Đông Đông gượng cười, nó đáp “Nhận ra ạ, mẹ con sao con lại không nhận ra.” Bấy giờ Chu Cương đã vào đến nơi, gã không nói gì mà ngồi xuống ghế. Ngải Thanh vội đứng lên nắm tay Ngải Đông Đông, Ngải Đông Đông không tránh, nó để mặc cho mẹ vuốt ve tay nó, một tay gạt nước mắt. Ngải Đông Đông mím môi, mặt nó đỏ dừ nhưng sống chết nó không nói câu nào, cứ để mình Ngải Thanh thổn thức kể lể. Bầu không khí có phần gượng gạo, cuối cùng Ngải Thanh chùi mắt, nói “Hai năm nay mẹ có lỗi với con lắm, từ giờ nhất định mẹ sẽ sửa, con về nhà với mẹ nhé?” Ngải Đông Đông đang đứng lặng thinh nghe nói thế nó rụt tay lại ngay tức khắc. Nó đưa mắt nhìn Chu Cương rồi đáp “Con không đi đâu cả, con ở đây.” Thụy Linh thấy tình hình có vẻ căng nên vội lên tiếng “Thôi cả nhà ăn cơm đã, xong bữa rồi nói chuyện, có gì cũng vào bàn ăn xong hẵng nói!” Cả bữa cơm chỉ có Ngải Thanh trò chuyện với mọi người còn Ngải Đông Đông ngồi giữa mẹ nó và Chu Cương chỉ cắm đầu ăn, không nói không rằng. Chu Cương thì chiều nó lắm, gã gắp thức ăn rồi rì rầm hỏi chuyện nó, Ngải Thanh ngồi đó đều thấy cả. Ngải Đông Đông cảm thấy rất bức bối, ngồi ăn mà lòng nó cứ rối beng lên. Xong bữa cơm nó đứng dậy đòi đi học nhưng Chu Cương bảo “Ba xin cho con nghỉ buổi chiều rồi, bữa nay con không phải lên trường nữa.” Ngải Đông Đông nhìn sang thấy mắt mẹ nó đỏ hoe, lòng nó như thắt lại, cuối cùng nó thôi không vùng vằng nữa. “Để hai mẹ con tâm sự với nhau.” bà Chu bảo “Lên phòng Đông Đông mà nói chuyện các con ạ, tiện con xem cháu nó ăn ở thế nào cho yên tâm.” Chu Cương dẫn hai người về nhà bên kia rồi gã chủ động đi ra để Ngải Đông Đông và mẹ nó lại với nhau. Ngải Đông Đông đứng bần thần dựa khung cửa phòng ngủ, mẹ nó rơm rớm nước mắt, gượng cười nhìn nó “Mẹ biết con không muốn gặp mẹ… mẹ cũng không định đến nhưng Chu tiên sinh nhờ người ta đón mẹ, bảo cứ đến xem con ăn ở thế nào cho yên tâm.” “Có gì mà không yên tâm, con đã bảo con ở ngoài đường chỉ cần đừng chết đói thì vẫn sướng hơn ở nhà mà.” Mắt Ngải Thanh rưng rưng chực khóc, Ngải Đông Đông mím môi, yết hầu nó giật giật, cuối cùng nó bảo “Thôi, mẹ cũng biết con sẽ không về đâu mà. Mẹ về đi, mẹ thấy rồi đấy con ở đây sướng lắm, mọi người đều thương yêu con.” “Ừ… mẹ thấy mà… hơn ở với mẹ…” Ngải Thanh òa lên khóc, nức nở một hồi cô mới chùi mặt, nói trong thổn thức “Mẹ nghe nói con đang đi học phải không? Đi học là tốt rồi, về sau kiếm tấm bằng đại học, tương lai con tươi sáng… tốt hơn ở với mẹ…” Cô cứ lẩm bẩm mấy câu ấy như tự nhủ mình rồi đột nhiên cô lần trong túi móc ra một cái gói, đưa cho Ngải Đông Đông “Cái này con cầm đi.” Ngải Đông Đông nhìn nhìn rồi lắc đầu “Con không lấy đâu.” “Không là thế nào, mẹ đem cho con mà. Con giữ lấy, học hành cần bồi bổ con mua cái gì mà ăn thêm… cầm đi con.” Ngải Đông Đông mím mím môi, cuối cùng nó vẫn cầm cái gói rồi nhét vào túi. Mẹ nó bật cười, bảo “Vậy… vậy con chịu khó học nhé… ráng nghe lời Chu tiên sinh với mọi người trong nhà…” Như là chẳng biết phải nói gì nữa nhưng vẫn quyến luyến không nỡ rời con, môi Ngải Thanh cứ run run xúc động. Bấy giờ Ngải Đông Đông mới nhận ra mái đầu đen của mẹ nó là nhờ thuốc nhuộm, chân tóc mẹ nó lấm chấm bạc hết rồi. Nó thoáng sửng sốt, sống mũi chợt cay cay, không phải nó thương mẹ nó chỉ là nó chua xót trong lòng, chẳng hiểu vì sao. Có lẽ Chu Cương nói không sai máu mủ ruột già không ai bỏ được, nó có chán ghét người phụ nữ này đến mức nào thì đây vẫn là mẹ ruột nó. Nó mím chặt môi, vẫn không nói lời nào. Cuối cùng Ngải Thanh khóc lóc van nài thế nào Ngải Đông Đông cũng nhất quyết không theo cô về nhà. Bà Chu bảo “Thằng bé này vững tâm lắm, nó là đứa rất cá tính đấy.” Ngải Đông Đông không đi theo nhưng tự nó tiễn mẹ nó lên xe, Chu Cương vốn muốn mời Ngải Thanh ở lại mấy hôm vì mẹ con xa nhau lâu ngày cần nhiều thời gian để dung hòa nhưng rồi gã nhận ra cuộc gặp gỡ với cả hai mẹ con nó hóa ra không hề dễ dàng. Cả hai đều cắn răng mất miếng nhất định không chịu giãi bày với nhau. Ngải Thanh liên tục cảm ơn cả nhà họ Chu, lúc cửa xe sắp đóng Chu Minh đứng cạnh mới huých Ngải Đông Đông “Đông Đông kìa, mẹ con sắp đi rồi.” Ngải Đông Đông không đáp, hai tay nó đút túi quần, mặt cúi gằm, một chân di di hòn sỏi. Chu Minh thở dài, dường như gã đang nghĩ Ngải Đông Đông thế này thật sự lạnh lùng quá. Chu Cương đưa Ngải Thanh ra đầu phố mới trở về, bấy giờ mọi người đã vào hết chỉ còn Ngải Đông Đông đứng bần thần trước cổng. Gã đến trước mặt Ngải Đông Đông, đưa tay xoa đầu nó. Ngải Đông Đông hất mặt tránh đi rồi bảo “Con lấy tiền trong ngăn kéo ba đấy…” rồi nó ngẩng lên nhìn Chu Cương “Con lén nhét tiền cho mẹ con rồi.” Chu Cương sửng sốt rồi bật cười, nặn nặn dái tai Ngải Đông Đông, Ngải Đông Đông lại cúi gằm mặt, mắt nó cay cay. Đến giờ phút này nó mới biết khổ sở. “Thôi, được rồi, người ta đi về rồi, nào. Cùng lắm thì nghỉ hè lên thăm.” “Con không thăm thú gì hết, không đi đâu hết.” Ngải Đông Đông vẫn còn cãi bướng “Cả đời con cũng không về đấy.” Chu Cương khẽ cười bảo nó “Ừ, vào đi thôi.” Ngải Đông Đông vẫn còn rấm rứt, tối hôm đó nó bỏ cơm trùm chăn ngủ. Chu Cương bưng cơm lên cho nó vẫn không chịu ăn. “Giận ba đấy à?” “Không, không muốn ăn thôi.” Chu Cương ngồi xuống cạnh giường nhìn Ngải Đông Đông trùm chăn kín mít, gã thở dài “Sao phải thế hả con, trước mặt thì cứng đầu cứng cổ rồi nằm khóc một mình.” Thình lình Ngải Đông Đông chồm dậy, vật Chu Cương xuống rồi nhảy lên cưỡi trên mình gã, nó nhìn gã bằng hai con mắt đỏ hoe. “Hôm nay ba có sợ con bỏ về theo mẹ con không?” Chu Cương lắc đầu, Ngải Đông Đông liền bóp cổ gã “Ba vô lương tâm thế à?!” Chu Cương bật cười cầm lấy cổ tay nó, Ngải Đông Đông lại bảo “Ba thấy con đã hết lòng với ba chưa, mẹ ruột con cũng không cần.” Chu Cương ngóc đầu lên hôn lên môi nó, Ngải Đông Đông lập tức vòng tay ôm cổ gã để hôn lại. Nó hôn loạn xạ từ miệng đến cổ rồi giật phanh cả áo gã ra để hôn ngực gã. Chu Cương bật cười “Ăn cơm đi đã, không ăn mà còn sức làm trò này hả?” “Ba có thích con không?” “Thích.” “Con không hỏi cái thích ấy, con hỏi cái khác. Ba có yêu con không?” Chu Cương không đáp, chỉ tủm tỉm cười nhìn nó. Ngải Đông Đông nổi giận, nó cắm đầu cắn ngực Chu Cương, Chu Cương giữ đầu nó nó lại tụt xuống, giằng quần gã ra rồi gục đầu vào mân mê hôn hít. Chu Cương bắt đầu thấy nóng ran cả người, gã nhỏm dậy định lôi Ngải Đông Đông lên nhưng mở mắt ra đã thấy Ngải Đông Đông đang say sưa mút từng túm lông đen quăn tít. Một luồng nhiệt nóng xộc thẳng lên lục phủ ngũ tạng Chu Cương, Ngải Đông Đông đã liếm ướt sũng cả vùng lông bụng gã, từ góc độ gã nhìn lúc này hai cánh môi hồng hồng của nó cứ ẩn hiện khép mở giữa rừng lông rậm rì. Lý trí lẫn lương tri mấy chục năm vững vàng của Chu Cương trong phút chốc sụp đổ, gã mụ mị, bỏng cháy, sục sôi. Trong khoảnh khắc máu toàn thân như đổ dồn xuống cái vật khổng lồ giữa háng gã, nó bật ra, gân xanh trồi lên vằn vện, cái đầu rùa vĩ đại cà cà trên má Ngải Đông Đông. “Con… mày… dậy đi…” Chu Cương luống cuống, nhất thời gã lắp bắp không nên câu. Môi Ngải Đông Đông thình lình miết qua cái đầu rùa nhẵn thín, cảm giác trơn tuột mềm như nhung làm Chu Cương giật bắn mình. Ngải Đông Đông vồ lấy thứ ấy không cho nó vật nghiêng ngả nữa, nó chậm rãi rê rê ngón tay rồi khẽ gảy cái lỗ nhỏ chính giữa. ——- Du’s corner chuẩn bị tinh thần đi chị em bạn dì ” quả này không phải ĐÙA đâu ÒvÓ – Chương một trăm linh chín – Chương một trăm mười – Chương một trăm mười một – – Chương một trăm mười hai – Chương một trăm mười ba – Chương một trăm mười bốn –
Bạn đang đọc truyện Gã Độc Thân Vàng Mười của tác giả Công Tử Ca. Lúc bị bắt, Ngải Đông Đông nghĩ mình sẽ bị đưa vào trại giáo dưỡng thiếu niên các kiểu, nhưng cái thị trấn bé tí này chỉ có nhõi một trại giam, đâu ra mà đòi giáo dưỡng, đồng chí trưởng đồn công an quẳng luôn nó vào đấy, chẳng ai thèm hỏi nó đẻ năm là Ngải Đông Đông trở thành phạm nhân nhỏ nhất trong tù, sống những ngày nơm nớp sợ hãi như đi trên dây, nhìn quanh chỉ thấy một lũ đàn ông hổ báo, tấm thân mỏng manh của nó chưa một lần dám ưỡn mới vào trại, nó đâu biết một đứa kiêu căng vênh váo như nó lại động lòng với một gã đàn ông trong là mối tình đầu của nó.
Được Chu Cương phụ đạo bài vở Ngải Đông Đông tiến bộ hẳn, kỳ kiểm tra hàng tháng đầu tiên trên trường nó xếp hẳn hạng ba tư, lớp có hơn sáu mươi học sinh thế là nó nghiễm nhiên đứng hàng trung bình. Thành tích kể ra chưa có gì to tát nhưng cũng đủ cho Ngải Đông Đông thỏa mãn lắm rồi. Nó hí hửng đem phiếu điểm về khoe Chu Cương, định bụng đòi Chu Cương dè Chu Cương xem xong chỉ cau mày bảo “Có thế này mà cũng khoe, muốn được thưởng thì cứ vào được mười hạng đầu rồi hẵng nói chuyện.”Được cái Ngải Đông Đông rất tự tin, thậm chí bảo nó hơi bị tự kỉ cũng không ngoa, nó tính cứ tằng tằng đà này chẳng mấy mà nó lọt top chắc mẩm thế nên Ngải Đông Đông bắt đầu yêu sách “Thế nếu con vào được hạng mười thì ba định thưởng gì đây?”“Thế thì phải xem mày muốn gì đã, ba mày xưa nay không tặng thì thôi đã tặng là mày phải thích.”Ngải Đông Đông cười hì hì, Chu Cương trông cái mặt nó gian hết sức liền đế thêm một câu “Nhưng phải cái gì để được lên bàn đấy, để trong chăn thì dẹp mày đi.”Ngải Đông Đông nghĩ bụng mấy bữa nay chuyện gối chăn của hai người khá là hòa hợp rồi, nói thật cái món ấy của Chu Cương tầm cỡ quá khiến nó cũng hơi chợn nên tạm thời nó chưa tính làm tới bến, thế là nó bảo “Thế thì Quốc Tế Lao Động ba đưa con đi chơi nhé.”“Đi chơi á?”Ngải Đông Đông gật đầu “Ừa, đi xa một tí, đâu cũng được.”“Thế thì phải xem ba mày có rảnh không đã.”“Ba là tỉ phú thời gian ấy chứ.” Ngải Đông Đông chốt luôn “Quyết thế rồi nhé, ba đợi con hai tháng, nội trong hai tháng con sẽ vào hạng mười cho ba coi.”Lần này Ngải Đông Đông hạ quyết tâm thật sự, nó học miệt mài hăng hái, tối nào cũng ngồi bàn đến hơn mười giờ, sáng ra năm giờ trở dậy đến lớp sớm để ôn bài. Trường cấp hai này rất chú trọng thành tích học tập nên đề ra giờ tự học cả sáng lẫn chiều, cơ bản là từ sáu giờ sáng tới tám giờ tối nếu học sinh có sức thì trường hoan nghênh học liên miên. Cứ thế riết mấy hôm chính Chu Cương lại bắt đầu nôn nóng, gã chợt nhận ra cả ngày gã chẳng thấy mặt Ngải Đông Đông được mấy lúc, sáng ra Ngải Đông Đông đi học gã chưa ngủ dậy, tối về Ngải Đông Đông lại miệt mài ôm bàn học. Thỉnh thoảng hai người nói chuyện được mấy câu lại cũng toàn là nó hỏi bài lý mà nói Ngải Đông Đông ngoan đột xuất đương nhiên Chu Cương làm ba nuôi phải mừng hết sức vì gã kỳ vọng vào nó lắm mà. Ấy nhưng nhận ra Ngải Đông Đông coi trọng việc học hơn cả mình tự dưng gã lại thấy cay cay, gã bất bình thực sự. Ngải Đông Đông yêu gã chết đi sống lại kia mà, sao mới dăm hôm nó đã lạnh nhạt với gã thế được, không không, đây nhất định không phải thái độ đúng đắn Ngải Đông Đông nên đối với gã.“Học suốt thế có mệt không, cuối tuần ba lái xe đưa mày đi hóng gió nhé?”Ngải Đông Đông từ chối thẳng thừng “Thôi, đợi con vào hạng mười đã.”Chu Cương nhìn chằm chằm Ngải Đông Đông, cốt xem nó có ý trêu ngươi mình hay là nó muốn ở nhà học bài thật. Nhìn mãi nhìn mãi cuối cùng gã chua chát nhận ra đúng là Ngải Đông Đông muốn học bài, nó muốn học hơn muốn đi chơi với gã.“Thật ra học hành không phải cứ cắm đầu vào sách vở mà giỏi được đâu con ạ. Ngồi bàn học nhiều quá có khi còn mụ đầu đi ấy chứ. Con xem nhưng đứa học giỏi nhất lớp hầu hết đều biết dung hòa giữa học tập với nghỉ ngơi chứ có đứa nào học ngày học đêm đâu.”“Con khác, con chậm nên phải chăm hơn bọn nó.” Ngải Đông Đông nằm bò ra bàn, nhăn nhó bảo “Ba nuôi ơi ba xem bài này cho con với, làm thế nào hả ba?”Chu Cương thở dài thườn tháng sau, kỳ thi tháng thứ hai, lần này Ngải Đông Đông đứng thứ mười bảy. Tính ra đây là một bước tiến rất đáng kể, tốc độ tiến bộ của nó đã vượt xa lần trước vì từ hạng sáu mươi lên hạng bốn mươi dễ lắm nhưng từ bốn mươi vào vòng hai mươi thì khó hơn nhiều. Tương tự vậy, từ thứ hai mươi mà muốn lên thứ mười phải nói là khó như lên Cương mừng rỡ khen “Từng bước từng bước khá lắm, được được, cố lên con.”Thấy Ngải Đông Đông tiến bộ rõ rệt cuối cùng Chu Cương cũng dẹp luôn chút xíu ích kỉ trong lòng. Gã bắt đầu thành tâm mừng cho Ngải Đông Đông. Dăm hôm sau kỳ thi tháng Chu Cương lại nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm lớp Ngải Đông Đông, người ta mời gã lên trường để trao đổi về tác phong “học tập và sinh hoạt” của nó.“Sao cô chủ nhiệm lớp mày lại đòi gặp ba hả, mày gây chuyện gì đúng không? Nói thật ra ba đến đấy còn biết đường nói chuyện với người ta.”“Đâu có đâu.” Ngải Đông Đông thề thốt “Chắc là dạo này con tiến bộ quá cô định khen thưởng con đấy. Con là học sinh tiến bộ nhanh nhất lớp mà, dạo này trên lớp các cô khen con hoài.”Được, nếu đi nghe khen thưởng thì Chu Cương sẽ ăn bận thật đàng hoàng, gã xỏ giày da bóng lộn, áo quần là lượt tinh tươm trông đẹp trai hết sức. Giáo viên chủ nhiệm lớp Ngải Đông Đông là một phụ nữ trung niên, lúc gặp Chu Cương cô này cũng được một phen sáng mắt sáng lòng. Riêng Chu Cương thì phụ nữ từ mười lăm đến sáu mươi không ai chống đỡ được sức hấp dẫn của gã, đẹp trai lắm tiền, điềm đạm lịch lãm, giọng gã mà cất lên thì chị em cứ là rợn hết da gà. Cô chủ nhiệm của Ngải Đông Đông tươi cười bảo “Gần đây Đông Đông rất phấn đấu trong học tập, em tiến bộ rất nhanh. Tôi có hỏi chuyện thì em bảo được anh phụ đạo thêm ở nhà ạ?”“Tôi cũng dạy thêm cho nó ít nhiều thôi, cháu nó tiến bộ được như thế chủ yếu là nhờ các thầy cô chỉ bảo.”Chu Cương đối đáp rất khách sáo nhưng lòng gã đã vui như mở cờ. Nhưng gã có ngờ đâu vấn đề “học tập và sinh hoạt” của cô giáo chỉ có một tí “học tập” dính đầu, còn câu chuyện chính nằm ở “sinh hoạt” kia.“À vâng, Đông Đông thì về phương diện học tập em nó là học trò tiến bộ nhanh nhất lớp anh ạ. Tôi đánh giá với trí thông minh của Đông Đông thì em còn có thể đạt được thành tích cao hơn nữa, có điều về tác phong sinh hoạt của em thì…”Nói đến đây cô giáo có vẻ hơi gượng gạo, cô đằng hắng một tiếng, chủ đề này đúng là rất nhạy cảm mà cô lại phải trao đổi với một người đàn ông như Chu Cương nữa.“Không sao, tôi biết cháu nó còn nhiều khuyết điểm, cô cứ nói đi tôi sẽ bảo ban cháu.”Cô giáo chủ nhiệm gượng cười, lúng túng đẩy lại gọng kính mắt “Là thế này ạ… thời gian đầu mới đến lớp Đông Đông hòa nhập không tốt lắm, tôi xếp cho em ngồi bàn trên em nói không quen nên tôi đồng ý chuyển em xuống dưới. Khu vực cuối lớp có một số em nam khá nghịch, tôi cũng đau đầu với mấy em này nhưng Đông Đông chuyển xuống lại bắt bạn rất nhanh. Vâng, em hòa nhập được thì rất tốt, dù sao có bạn thân cùng lớp các em cũng dễ tiến bộ hơn trong học tập, sinh hoạt…”Nghe đến đây Chu Cương cau mày ngắt lời “Nó yêu sớm à?”“Không không, em nó không chơi thân với bạn gái nào cả, em chỉ thường chơi với các bạn trai thôi.”Mép Chu Cương giật giật, bấy giờ gã mới nhận ra mình hơi nhạy cảm quá, thế là gã đành cười chữa ngượng. Gã đưa mắt nhìn ra cửa sổ thấy một đứa học sinh nam khá cao dắt xe đạp đang đứng nói chuyện với Ngải Đông Đông giữa sân thể dục, không hiểu bọn nó nói gì nhưng cả hai đều cười rất vui vẻ.“Có điều là… gần đây em ủy viên đời sống có nói lại cho tôi rằng… Đông Đông thì… em nó có vẻ trưởng thành sớm hơn các bạn cùng lứa… nghe nói em thường trao đổi với các bạn nam về những đề tài không phù hợp với tuổi các em. Nội dung khá táo bạo, đôi khi liên quan đến cả quan hệ nam nữ…”Nói đến đây cô giáo chủ nhiệm hơi đỏ mặt, cô có vẻ rất khó xử “Thật ra tôi cũng hiểu tâm lý học sinh trung học thời nay các em trưởng thành sớm hơn trước kia rất nhiều, tuổi dậy thì mà… nhưng chúng ta hiểu là một chuyện, còn vấn đề giáo dục tâm sinh lý cho các em chúng ta cũng không thể cho qua được. Anh thấy có phải không ạ?”Chu Cương méo mặt không biết nên khóc hay nên cười, cuối cùng gã gật đầu đáp “Vâng, cô nói rất phải, tôi sẽ bảo ban cháu.”Vòng vo cả buổi hóa ra là chuyện tác phong sinh hoạt của Ngải Đông giờ Ngải Đông Đông còn chưa hay biết gì. Lúc Chu Cương đi ra nó đang khoác ba lô đứng đợi gã dưới bảng rổ ngoài sân tập thể dục, ánh chiều tà vàng rực đổ trên vai như hòa vào dáng vóc phơi phới thanh niên của nó. Ngải Đông Đông mặc áo lông màu ngà, đầu đội mũ lưỡi trai, ba lô vắt vai trông vừa tuấn tú vừa ngang tàng, căng tràn nhựa sống.“Xong chưa ba ơi, cô giáo bảo gì con thế ba?” Ngải Đông Đông hí hửng chạy lại, miệng cười ngoác tận mang tai.“Chẳng có gì hay đâu, đi về rồi nói.” Chu Cương cười cười khoác vai nó “Ai mua cho mày bộ này đấy, sao ba chưa thấy bao giờ?”“Thím hai mua cho con đấy, ba thấy đẹp không?”“Đẹp. Mày mặc gì cũng đẹp, bộ này thì xuất sắc.”“Con không mặc gì còn đẹp nữa, he he.” nói xong Ngải Đông Đông tí tởn nháy mắt với gã, nó đang trong giai đoạn lớn rất nhanh, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ một tháng nó đã cao đến gần mét Cương thoáng ngẩn ra, chẳng biết có phải vì nắng chiều chói lọi quá hay không mà gã chợt hoa cả mắt, gã thấy cặp mắt Ngải Đông Đông lúc này sao mà long lanh rạng rỡ quá.“Con muốn mua bóng rổ…” Ngải Đông Đông chỉ quầy bán quà vặt trước cổng trường, bảo “Con muốn chơi bóng.”Chu Cương lập tức móc ví mua cho nó, Ngải Đông Đông hí hửng ôm quả bóng mới, hỏi “Cô chủ nhiệm khen gì con mà ba vui quá vậy.”Nó cứ tưởng cô giáo phải khen nó hết lời nên mới đòi Chu Cương mua bóng, mà Chu Cương đồng ý luôn không ừ hữ gì càng làm nó chắc mẩm là mình đoán đúng. Chuyện vui tới tấp làm nó phấn khởi vô Cương không trả lời nó mà giật quả bóng trong tay nó rồi quay quả bóng trên ngón trỏ, hỏi “Biết chơi chưa, làm một ván với ba không?”Ngải Đông Đông lập tức bỏ mũ với ba lô ra, móc đại lên cột rổ rồi xắn tay áo hăm hở đáp “Được được, chơi luôn!”
Chu Minh gật đầu bảo “Cũng được.”“Không biết anh cả bỏ bùa gì thằng em mà mày quấn ảnh thế?” Chu Phóng cau mày “Ông anh giai anh mà dễ gần thế à?”Ngải Đông Đông cười hì hì không đáp, Chu Minh lại bảo “Thôi được rồi đừng đứng ngoài này nữa, mai mà sốt lại thì chú không cho đi đâu.”Ngải Đông Đông vội vàng chạy vào phòng trong, nó đang leo lên giường thì nghe tiếng Chu Phóng nói bên ngoài “Này nhiều khi em nghi lắm anh hai ạ, anh bảo hay là anh cả với Đông Đông là…”Ngải Đông Đông thót tim, nó đứng khựng tại chỗ, chân vẫn giẫm trên đôi dép xong rồi, gian tình lộ ráo rồi!Thế rồi Chu Phóng nói tiếp “Hay Đông Đông nó là con rơi của anh cả nhỉ?”Ngải Đông Đông nuốt nước miếng cái ực rồi chui tọt vào chăn. Có tiếng Chu Minh cười bảo “Vớ vẩn, anh cả bao nhiêu tuổi mà có con lớn tướng thế được?”“Sao lại không được, anh tính xem, lúc đấy chắc anh cả độ mười lăm mười sáu nhé. Ảnh trưởng thành sớm thế mười lăm mười sáu tuổi ai biết được ảnh làm những gì rồi. Có khi ảnh làm con người ta ễnh bụng ra rồi lén lút nuôi đến giờ cũng nên.”Chu Minh phì cười không nói gì, hình như gã đi ra ngoài, lúc sau Chu Phóng vào phòng, hỏi nó “Chơi đến bàn mấy rồi cu em?”Máy điện tử này là Chu Phóng mua cho nó chơi cho đỡ buồn, có một trò đấu xe tăng Chu Phóng dạy nó chơi rồi đòi thi với nó, thật ra trò này nó chơi nát ra rồi nhưng để làm đẹp lòng Chu Phóng nó vẫn cố tình vờ thua Đông Đông đưa máy cho gã, Chu Phóng xem rồi kinh ngạc hỏi “Úi cha, anh mới đi hút điếu thuốc mày đã chơi đến đây á?”“Chơi đại thôi mà, mấy bàn này em ăn may ấy.”Chu Phóng mân mê cái máy một hồi rồi đột nhiên quay sang hỏi Ngải Đông Đông “Này anh thấy mày có vẻ thân với anh cả nhỉ, hình như hai người mới biết nhau thôi đúng không?”“Dạ.” Ngải Đông Đông cảnh giác nhìn Chu Phóng rồi đáp “Chắc tại có duyên anh ạ, thân hay không có phải vì quen lâu hay mới đâu anh, phải hợp tính mới được chứ.”“Ừ cũng phải.” Chu Phóng nhìn nhìn nó “Anh cả đúng là thích mấy đứa nhỏ lành lành lễ phép như chú mày.”Gã nói thế lại làm Ngải Đông Đông giật mình “Ba em thích trẻ con như thế ạ?”“Ừ đấy, nhà này đứa nào cũng nghịch như giặc, cả bé bi là con gái mà có khác gì hai bà chị anh đâu, rặt như con trai hết. Chắc ít thấy nên mới thích, anh cả có vẻ trọng mấy người điềm đạm lịch sự lắm, người có học ổng cũng nể ấy.”“Ba em hồi trước không đi học ạ?”Nghe thế Chu Phóng phì cười “Sao lại không học, có học nhưng mà không học cao thôi, tốt nghiệp cấp ba xong là ổng nghỉ, nhưng mà đàn ông thì quan trọng gì học cao hay thấp. Ông anh anh thông minh lắm chẳng qua ổng không thích đi học thôi, nhưng ổng hay đọc sách lắm nhé, toàn đọc mấy quyển thâm sâu khỉ gì anh xem cũng chẳng hiểu.”Ngải Đông Đông gật đầu “Em cũng nghĩ thế, bản lĩnh của đàn ông chủ yếu là phải tự phấn đấu chứ học hành bài vở ăn thua gì.”Chu Phóng cười cười bảo “May mà anh cả cũng nghĩ như chú mày đấy. Hồi đấy học xong cấp ba anh cũng không muốn lên đại học nữa nhưng mẹ cáu, mẹ không đồng ý, mẹ thì muốn mấy anh em được một đứa thành sinh viên nhưng ba anh em anh chẳng thằng nào thích đi học. Lúc ấy mà không nhờ anh cả khuyên mẹ thì giờ chắc anh đang vật vã trong trường rồi.”Chu Phóng vừa nói vừa bấm máy điện tử, Ngải Đông Đông thì hầu như chẳng để ý gã đang nói gì, nó cứ ậm ừ cho qua thôi vì đầu óc nó lúc này còn bận tiêu hóa một câu Chu Phóng nói ban Phóng bảo Chu Cương thích những người điềm đạm lễ độ chợt thấy thấp thỏm, vì hình như nó cách “điềm đạm lễ độ” hơi bị xa, ngoài cái mặt thoạt trông thanh tú nhu thuận thì bản chất nó hoàn toàn trái ngược. Cái gì nó cũng dám nói, cái gì nó cũng dám làm, thậm chí một khi thích lên thì nó có khác gì thằng lưu manh đâu?Chu Phóng phát hiện ra Ngải Đông Đông đang thả hồn đi đâu nên huých tay nó một cái “Anh đang nói chuyện mà mày có nghe không đấy?”“Dạ?”“Anh hỏi mày nhận anh cả anh làm ba nuôi thật không, hay là đùa thôi?”“Đương nhiên là thật chứ, chính ba em bảo thế mà.”“Thế thì mày phải gọi anh là chú ba đi.” Chu Phóng bảo “Đây không phải anh chơi khôn với mày đâu mà là ông anh anh để ý chuyện vai vế lắm, ổng giống hệt mẹ anh ấy, hôm qua mẹ anh còn bảo anh vai vế không liên quan gì đến tuổi hết. Không được vì anh với mày chỉ chênh nhau vài tuổi mà xưng anh em loạn lên thế, chú cháu là chú cháu, nghe chưa.”“Ơ?” Ngải Đông Đông ngượng ngượng “Thế em gọi anh là chú à?”Chu Phóng cười toe “Thôi đừng buồn, anh bảo mày nghe nhà anh trong họ vai vế hơi bị cao đấy, ra đường khối thằng ba bốn chục tuổi đầu vẫn phải gọi anh là chú ba đấy nhé. Mấy đứa nhỏ nhỏ thì khỏi phải nói, hồi học tiểu học đầy đứa bạn cùng lớp gọi anh là ông ba đấy.”Gã nói thế làm Ngải Đông Đông phì cười “Ở đây hay thế ạ.”Đúng là giữ phép tắc quá thể.“Thế đấy, hay mày tập dượt trước đi.” Chu Phóng bảo “Đừng để lúc anh cả bảo gọi chú ba mày lại ấp úng như gà mắc tóc, nhân lúc ổng chưa về gọi thử mấy tiếng xem nào.”
Tác giả Công Tử CaTên gốc 黄金单身汉 Hoàng kim đan thân hánDịch Quick Translator – QT đại lão giaEdit Du DuThể loại đam mỹ, hiện đại, cuộc sống thường ngày, bá đạo cường công, phong tao tiểu trạng bản gốc 137 chương hoàn.Note Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác ánNgải Đông Đông vừa tiến vào trại giam, biết đạo lý "cường long cũng thua địa đầu xà", cho nên liền lân la tới gần làm quen với đại ca Chu Cương, còn xin nhận làm cha nuôi, cho hắn một chỗ Cương không chỉ ở trong tù hô mưa gọi gió, ra ngoài rồi vẫn không bị khinh nhục, vẫn theo lẽ thường trở thành người đàn ông độc thân quý giá của thị tù Ngải Đông Đông tích cực bám đuôi đại ca để không bị bắt nạt, ra tù vẫn tiếp tục cuộc sống du côn, mặt dày mày chuyện tình yêu của một gã trai quê không vợ với cậu ấm thủ đô, hay là chặng đường biến “con nuôi” thành “con nuôi để thịt”.Tình yêu của cha nuôi và con nuôi, nghiêm túc, chân thực, đơn sơ, 1vs1.
gã độc thân vàng mười